Hiển thị các bài đăng có nhãn Chợ quê hương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chợ quê hương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2020

NTV 50 - Dạo chợ Trà Vinh


          Những tình khúc hát về Trà Vinh hay nhất


Chẳng phải quê mình cũng quê hương,
Tìm chút bình yên giữa đời thường...
Phút giây tĩnh lặng hồn thanh thản,
Tìm kiếm chi xa cõi thiên đường !?
NM
                                   Dạo Chợ Trà Vinh,
            Chợ Trà Vinh là nơi mà mỗi lần có dịp về Trà Vinh thì không thể nào không ghé, khô và mắm Trà Vinh vốn nổi tiếng từ lâu, Trà Vinh cũng còn nổi tiếng qua món ăn đặc sản "bún mắm" vì cũng như Sóc Trăng và Bạc Liêu ba nơi nầy thị phần người Khmer, người Hoa và người Việt ngang nhau, thế nhưng những chỗ bán mắm có tiếng đa phần là do người Việt làm chủ
          Mua riết rồi thành khách quen và mỗi lần ghé chợ là đi thẳng một lèo tới ba chỗ, cô bán khô cá khoai, hàng mắm Vinh và hai chị em bán đủ loại dưa mắm....
         Dĩ nhiên trước tiên khi vào đến thành phố Trà Vinh lúc nào cũng hơn 7g sáng, phải ghé bánh canh Bến Có ăn sáng rồi mua vài đòn bánh tét Trà Cuôn làm quà, đặc sản tiêu biểu của Trà Vinh mà cả nhà ai cũng thích
          Thủ tục "đầu tiên" xong hết rồi mói yên tâm đi chơi, trời không mưa thì ra ao Bà Om, còn nếu mưa thì vô các chùa, thường là chùa Hang cho Ti nghỉ ngơi, vừa trông xe vừa an định tâm hồn !! Nhưng vẫn còn phải đi dạo chợ để mua các món khô, mắm nữa
          Hàng bán khô nằm phía bìa tay trái của nhà lồng chợ

 Đây là gian hàng bán khô quen thuộc, cô bán khô có lẻ gốc Hoa, cho nên gọi mình là "ý" có nghĩa là cô hay dì, cô đẹp trắng bóc và thật hiền lành mềm mỏng
          Hàng mắm Vinh, đủ các loại cho cả 3 dân tộc Kinh, Hoa và Khmer, tuy nhiên nếu muốn món bún mắm có hương vị ngon người ta thường pha trộn mỗi thứ một ít rồi mới nấu nước lèo
        Bà chủ tâm sự có hai người con trai đang học đại học RMIT trên Sài gòn, các con xin phép cha mẹ khi ra trường được ở lại SG một thời gian để thực hiện ước mơ của mình, nếu không thành đạt sẽ quay về quê hương nối nghiệp nghề truyền thống của gia đình, bây giờ hàng ngày loay hoay vẫn là hai vợ chồng mua bán với nhau, một công việc xem ra khá đa đoan vì ngoài bán lẻ ra còn bỏ mối sỉ cho khắp các chợ trong và ngoài tỉnh
         Có điều đặc biệt rất dễ thương là tuy bán mắm mặn mòi nhưng hai vợ chồng nói chuyện với nhau thật ngọt ngào và dịu dàng ! Một gia đình rất là đầm ấm và hạnh phúc!!
        Ở đây hai cô cháu và gia đình thích nhất là món dưa mắm trộn sẵn, ngon giòn vừa ăn với vị mắm cũng vừa phải !
          Thỉnh thoảng có thời gian cũng dạo qua gian hàng rau củ mua rau nhút và rau cần nước, những bó rau nhút mập mạp màu xanh bíêc giá lại rẻ bằng phân nửa trên Sài gòn, rau cần nước xào tỏi ngọt và giòn ăn hoài không chán
          Trái cây Trà Vinh không thiếu món gì cũng giống như trái cây SG, nhưng có hai loại đặc sản  khá hấp dẫn, đó là xoài Miên thật to trái và trái quách, xoài tuy to còn xanh nhưng lại ngọt và dòn không cần chấm muối ớt
          Những bạn hàng bán hai loại nầy thường bán riêng lẻ và độc nhất một loại, xoài có khi còn kèm thêm các loại xoài ta của VN, nhưng trái quách trồng đất giồng chỉ bày bán trong rổ và kế bên là cái giỏ xách đầy trái, đa phần là người Khmer hay người dân quê mang hàng của mình trồng ra chợ họ không có chỗ ngồi ổn định như các bạn hàng khác...
          Ăn sáng, dạo chợ...xong là cũng gần tới giờ trưa, những hôm trời không nắng gắt và không mưa thì ra ao bà Om uống nước ăn trưa. Ngày chủ nhật thanh niên trai trẻ hay tổ chức đua thuyền máy loại điều khiển bằng tay cũng vui. Hôm nào có nắng lại ghé chùa Hang ngồi ở băng đá dưới gốc cây Sa la trong sân chùa vắng lặng yên tĩnh
          Trà Vinh có rất nhiều chùa kiến trúc khá cổ kính và mỹ thuật, đi nhiều lần mà vẫn chưa viếng hết được tất cả các chùa nổi tiếng, thôi thì thuận theo tuổi tác và thời gian vậy !! Duyên tới đâu thì mình hưởng tới đó...
NM PTND

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

NTV 20 - Tôi đi chợ nổi Cái Răng

Cần Thơ gạo trắng nước trong,
Người đi kẻ ở lòng không mong về...
Âm thầm ôm mối tình quê,
Nhớ ngày phiêu lãng, nhớ về ngày xưa,
Nhớ ngày gió, nhớ ngày mưa,
Trải bao năm tháng vẫn chưa nguôi sầu ?
NM
i đi Chợ Nổi Cái Răng
Vì đã có dự tính trước cho nên hai cô cháu xuất hành từ 1g30 khuya để đi Cần Thơ, có lẻ đây là lần đầu tiên khởi hành sớm nhất cho kịp nhìn thấy giờ chợ nổi Cái Răng họp, quyết tâm xem chợ nổi CR buổi sáng sớm như thế nào để còn làm hướng dẫn viên rủ ông chú và bà thiếm của nó đi cho biết mặc dù thật là buồn cười vì hai cô cháu ở Sàigòn còn hai ông bà ở Cần Thơ !! 
Nhưng thật là thất vọng khi xuống đến nơi mới 4g khuya đi vòng vòng từ lúc trời còn tối thui, rồi ngồi chờ trên bờ sông trước chợ theo sự hướng dẫn của người dân địa phương vì đây là nơi các ghe thuyền sẽ tập trung chở hàng về để giao cho chợ đầu mối nhưng chờ hoài vẫn không thấy  chiếc ghe nào ! Chỉ nghe tiếng loa vang vang phát ra từ trạm bán vé mời gọi du khách đăng ký lên thuyền ngắm cảnh trên sông, và đã có vài chuyến bắt đầu khởi hành đa phần là khách ngoại quốc
Trời mưa lâm râm khg lớn cho nên đi 1 vòng trên bờ, xem người ta đặt "trúm" đây là do mình đặt tên thôi ! Cái trúm văn minh có hình ống dài bằng nhựa nylon bên trong người ta thả lá cây, cá lội từ sông sẽ theo nước chui vào rồi kẹt lại trong đó, ngồi một chút là thấy hai vợ chồng chủ trúm mang đèn xuống bắt cá lên bờ rồi phân loại...những con nhỏ quá thì được "phóng sinh" trở lại chờ lớn hơn mới....lên bờ vào chợ vì có mối đến lấy liền ngay tại chỗ!
Trên bờ trời hửng sáng, người đặt trúm cũng tạm dừng công việc và bắt đầu đi giao cá, nhà lồng chợ đèn vẫn sáng trưng thật là nhộn nhịp, thôi thì thay vì xem cảnh ghe thuyền tấp nập buôn bán  trên sông mình nhìn cảnh tấp nập của môt ngày mới nơi chợ đầu mối ở tỉnh cũng vui, Trời đã sáng mà bên trong chợ đèn vẫn chưa tắt,
 
Bây giờ ngoài hai cô cháu còn có những người dân cư ngụ gần đó ra đi bách bộ và tập thể dục, có một chị cũng lớn tuổi vừa tập vừa hỏi tôi từ đâu đến, qua chị mới biết được chỉ vào dịp cuối năm ở bến sông nầy mới đẹp, tấp nập hơn giống như hình chụp chúng ta thường thấy trên mạng, lúc đó hàng hoá, hoa quả nhiều đổ về để phân phối khắp nơi cho nên quy tụ đủ sắc thái của phiên chợ sớm chuẩn bị cho Tết, được biết chị cũng là một giáo viên đã về hưu và cô con gái còn đi học năm cuối trên Sài gòn, ngẫm nghĩ số mình vẫn còn duyên với nghề giáo dù "mất giáo" đã lâu, đi Đồng Tháp cũng gặp và ở đây cũng gặp, hai nơi xa lạ của hai tỉnh khác nhau, một chút như thế cũng đủ ấm lòng !! Chia tay với chị không hẹn sẽ gặp lại nhưng có duyên thì hội ngộ nếu như còn quay lại bến sông nầy vì hàng ngày sáng nào chị cũng ra đây tập thể dục...
Giờ nầy dưới sông các ghe thuyền lớn nhỏ cũng tấp nập đưa khách đi dạo! Thỉnh thoảng xuất hiện vài chiếc ghe nhỏ khoan thai tay chèo xuất hành bán hàng muộn trên sông, chiếc ghe có vẻ lẻ loi cho nên không lời rao bán không tiếng chào mời, hay còn một bến tạm nào đó cần đi đến?
Đã hơn 6g sáng rồi, đèn trên sông và trong chợ cũng tắt nhường ánh sáng lại cho buổi bình minh, tự dưng lòng cảm thấy hụt hẩng như đánh mất đi một buổi tối đầy màu sắc và âm thanh, tiếng ồn ào vui vẻ của bạn hàng trong nhà lồng chợ cũng nhỏ lại nhường cho âm thanh xe cộ ngoài đường lớn vọng vào, bắt đầu cho một ngày làm việc mới...
Chạy một vòng quanh bờ sông, hai cô cháu bàn nhau ra bến Ninh Kiều, viếng chùa Ông, theo chỉ dẫn của Google Ti tìm cơ sở làm bún lâu năm....Đi đến nơi thì thấy tàu chở khách tham quan còn neo ngoài bờ kênh đành quay trở ra công viên, cảm thấy cũng vui vui dù chuyến đi không thành công như mong muốn, nhưng ít ra cũng có một đêm về sáng thật thú vị trên dòng sông Hậu nên thơ nầy...Chợt nhớ lại cách đây 43 năm mình đã từng sống tại thành phố Cần Thơ hơn 1 tháng nhưng với một tâm trạng luôn hoang mang và không ổn định, giờ thì thật là thoải mái vì đã được thong dong thăm viếng khắp mọi nơi và không còn mang tâm trạng của một người bị động nữa !!