Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2020

NTV 56 - Một sự thay đổi hoàn hảo,

Mẹ mãi mãi không bao giờ thay đổi,
Vẫn bên con trong suốt chặng đường đời....
Cho dù mẹ đã xa khơi,
Tình cha nghĩa mẹ muôn đời trong con
NM
Một sự thay đổi hoàn hảo,
Như chưa từng có chuyện chia ly ...
Ngày này 3/12 cũng là ngày dương lịch mà 40 năm trước mẹ đã ra đi lặng lẽ giữa lúc chìm sâu trong giấc ngủ và con luôn ân hận sao giờ phút đó không có con bên cạnh như hằng đêm con luôn kề cận mẹ, có lẽ mẹ đã trả hết nợ trần hay con không còn duyên với mẹ ?!
Mẹ đã ra đời trong sự thương yêu và hãnh diện của gia đình nhất là của ông ngoại cho nên ông mới đặt tên cho mẹ là đại dương bao la, cái tên đó cho dù được thay bằng chữ lót mới bình thường thì nó cũng đã vận vào số phận của mẹ rồi

Khi mẹ gặp ba, hai người đã là một cặp đôi rất đẹp và tài hoa, ba và mẹ cùng tham gia chương trình ca nhạc của đài phát thanh Pháp Á thời đó, ba mẹ cùng thời với ca sĩ Thái Thanh, Hoài Trung và Hoài Bắc..Lúc đó nghệ danh của mẹ là Thùy Dương, ba đánh đàn và mẹ hát, nhưng từ lúc chính thức lập gia đình thì ba mẹ dứt khoát rời khỏi ban nhạc để cùng nhau xây dựng tổ ấm, chúng con đã có hơn tám năm tràn đầy hạnh phúc và vui vẻ, hạnh phúc tưởng chừng như kéo dài mãi nếu không có niềm vui khác của ba mẹ và chính niềm vui đó là nỗi bất hạnh của gia đình, con vẫn chưa bao giờ oán trách vì con đã hiểu lý do tại sao, đó chính là nghiệp duyên mà giờ đây con vẫn chưa có thể giải hết cho gia đình mình !!
Mẹ ra đi nhưng vẫn chưa hết đời lận đận, lần đầu tro cốt mẹ được gởi trong tháp Phú Lâm của chùa Ấn Quang... xa xôi vì sau năm 75 nhiều biến cố xảy ra, nhà lại không còn đủ phương tiện di chuyển như xưa, con bận bịu đủ điều vừa kiếm tiền mưu sinh vừa lo cho gia đình, nuôi các em, tài sản không còn ba vẫn đi làm nhưng chỉ có trợ cấp...cho nên lại dời tro cốt mẹ về chùa Hòa Khánh cho gần hơn, lúc đó ba còn sống, ba đã bốc mộ ông nội và cũng chọn nơi đây để gởi tro cốt của ông nội vì ngày xưa Gò Vấp và Xóm Gà là quê hương, gia đình nội đã từng sinh sống rất lâu
Gần ba mươi năm trôi qua, ba mất thì lại chôn ở Bình Hưng Hòa kế bên mộ bà nội, hàng năm con cháu luôn tề tựu về chùa thăm ông nội và mẹ ....Tất cả chị em đều vui vẻ với việc thăm viếng ông bà cha mẹ, ba và nội thì trước Tết, mẹ và ông nội lại ngay chiều mùng một sau khi con cháu sum họp về nhà đốt nhang bàn thờ, chúc Tết và lì xì cho năm mới....!
Vạn vật luôn vô thường, khu đất thổ mộ của gia đình thuộc chùa Xá Lợi lại được chính quyền ghé mắt, người ta có hàng vạn lý do hợp lý để cướp đi những gì của người khác cho dù có giấy tờ minh bạch, cho dù đó chỉ là nơi chôn nắm xương tàn, thế là con lại tất bật chạy lo tìm chỗ để gởi tro cốt cho bà nội và ba, luôn tâm niệm làm sao cho gần chùa, làm sao cùng nằm ở Gò Vấp vì ba yêu thương nơi nầy xem đó là quê hương của mình...
Cuối cùng con cũng gởi được tro cốt của bà nôi và ba vào tháp Gò Vấp, tưởng tượng con đã vui biết bao nhiêu cho dù ngày đưa bà nội và ba nhập tháp thì lại buồn thiu vì chỉ có ba người, con và cha con Ti, đứa con trai khác dòng và đứa cháu nộị không phải đích tôn của bà nội và ba...Ngồi sau xe Ti chở con đã ứa nước mắt nhìn H ngồi sau xe ôm với hai hủ cốt của nội và ba, con thầm cám ơn ba đã tốt và thương yêu cha con nó mà giờ đây con không phải cô độc lẻ loi để lo cho ba !!
Ngỡ rằng mọi việc an vui vì ít ra bà nội và ba cũng đã gần ông nội và mẹ, nhưng số phận vẫn còn nghiệt ngã với mẹ...Con lại phải vất vã lo chuyển ông nội và mẹ về tháp gởi cùng một phòng với bà nội và ba, căn phòng tuy đã đầy hết chỗ nhưng tâm thành có lẽ thấu đến Phật Trời, bỗng nhiên có một gia đình tự ý rút hai hủ cốt đem về quê, may mắn ông nội và mẹ được chấp nhận gởi vào thay hai chỗ đó, con đã mừng biết bao nhiêu vì cuối cùng ông bà nội và ba mẹ đã gặp nhau, cùng sum họp trong một căn phòng !
Tấm hình và bảng tên của mẹ theo thời gian không nhìn ra, hai cô cháu đành tìm ảnh khác thay thế cho mẹ về nhà mới, ngày gắn hình mẹ những người quản lý tháp ai cũng khen hình mẹ quá đẹp và hai hủ cốt xưa kết hợp với hình ảnh ông nội mặc áo dài khăn đóng trong đám cưới ba mẹ làm người ta trân quý hơn...
Con đã vui và hài lòng cho dù con đơn độc rất cực khổ mới gởi được lần sau nầy và nghĩ thầm chắc hẳn mẹ sẽ bình yên, nhưng không ngờ số phận còn trớ trêu với mẹ , lần nầy không phải là hủ tro cốt bị nạn mà lại là tấm hình của mẹ đang thờ bị thấm nước mưa dột lần thứ hai, tấm ảnh đã bị một lần 3,4 năm về trước nhưng nó chưa đến nỗi nào chỉ hơi ố ngoài rìa ảnh, lâu dần khô lại cũng chỉ hơi vàng một chút, thế nhưng lần thứ hai thì ảnh bị dộp và mặt ảnh bị dính vào kình có gỡ ra khéo léo mấy nó cũng mất vài chỗ...!
Rước cốt mẹ về tháp con vui và ngỡ mẹ sẽ yên vị với chỗ gởi mới nào ngờ số phận hẩm hiu vẫn còn đeo đẳng khiến cho hình mẹ loang lỗ, tấm hình thời trẻ hãy còn nét đẹp thanh xuân, tấm hình nầy được bà cô Photo Hưng chọn để rọi làm hình thờ của mẹ, bà cô nói chỉ chịu hình nầy vì giống thời mẹ còn trẻ hay đi chơi Đà Lạt hằng năm với bà, riêng con thì con lại thích tấm ảnh sau cùng của mẹ chụp ở Viễn Kính, lúc nầy mẹ đã trải qua đau khổ lớn nhất trong đời lần thứ hai sau khi chia tay với ba, mẹ đã lấy lại bình tĩnh để tiếp tục mở nhà hàng mua bán, mẹ vẫn đẹp với vẻ chính chắn và sang trọng hơn với mái tóc cắt ngắn, lúc làm lại hình gắn trên hủ cốt con đã dùng hình nầy hình trông sáng sủa và hợp với hình của ba hơn !!
Lại phải lục tìm hình cũ làm sao cho giống tấm hình thờ, nhưng cuối cùng con vẫn phải dùng hình sau nầy, đó cũng là ước nguyện của con, cô chủ tiệm cầm hai tấm ảnh trước và sau luôn miệng khen mẹ quá đẹp không thua gì Thẩm Thúy Hằng và Thanh Nga ngày xưa, con nói mẹ cùng thời với họ, nhưng mẹ hoàn toàn không sữa đổi gì cả, cô chọn tấm thứ hai là tấm sau nầy còn tấm cũ hình bằng giấy lụa rọi lớn sẽ thấy mờ và hột !!
Thật là vui vì đó cũng là tâm nguyện của con, nhưng thâm tâm không khỏi ngậm ngùi vì mẹ vẫn còn lận đận cho dù đã mất tròn 40 năm rồi ! Không còn trên cõi đời nhưng mẹ vẫn trải qua nghịch cảnh khó khăn lắm mới được cùng về một chỗ với bà nội và ba, tưởng đã bình yên nào ngờ vẫn chưa được êm xuôi, cùng một trang thờ mà hình ông bà và ba không hề bị thấm nước mà hình mẹ lại bị dột đến hai lần !!
Ngẫm lại con thấy thế mà hay giờ thì hình gắn trên hủ cốt và hình trên bàn thờ đã thống nhất hoàn toàn giống nhau và đó cũng là tấm hình con yêu thích, con nhớ lúc mẹ đang bệnh khi xem hình con chụp cũng cắt tóc ngắn mẹ đã so hai tấm gần nhau và nói hình nầy hai mẹ con rất giống nhau, giống nhất là khuôn mặt tròn phúc hậu, con đã vui biết bao nhiêu vì đó là lần duy nhất mẹ nói con giống mẹ, con biết mẹ nói cho con vui, an ủi con vì lúc đó con rất cực và chỉ có con ở gần chăm sóc mẹ thôi !
Giờ thì tấm hình mới thay cho tấm ảnh ố vàng đã bốn mươi năm, bàn thờ hình như sáng sủa hơn và ấm áp hơn, hôm nay ngày dương lịch là ngày mẹ ra đi, chỉ còn đúng một tuần nữa là giỗ của mẹ, bây giờ mới thật sự là một sự thay đổi hoàn hảo, chắc hẳn ba mẹ hài lòng và vui lắm con cứ ngỡ như là ba mẹ chưa từng có chuyện chia ly !!
NM Phan thị Ngọc Diệp
(Gia đình tôi)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét