Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

NTV 8 - Món quà quê




Quà quê  

Một chút quà quê nhỏ, 
  Sao đậm đà thân thương ?   
Chân quay vđến ngõ... 
Mà lòng còn vấn vương !

   NM

Món quà quê
          Tối mùng 3 Tết Ti hỏi : 
          -Như vậy hết Tết rồi sao ? Có còn cúng ông bà như mấy hôm nay nữa không? 
          Tôi nói với cháu 

         -Năm nay đơn giản hơn nữa, buổi sáng cúng mùng 3 rồi cho nên xem như cúng tất và mình có thể đi đâu đó cả ngày  
          Nhìn nét mặt Ti biết là cháu thích đi xa, lang thang qua những con đường đầy cây xanh, ngắm và thưởng thức mùi thơm của rơm rạ, những ngày cuối năm lúa đã gặt hết, đâu đó thấp thoáng trong vườn nhà ai những đụn rơm vàng ươm cao ngất, mùi rơm mới lan toả trong sương thật nhẹ nhàng và thân thiết 
           Ti hỏi:
           -Chương trình Tết có còn không ?
           -Vẫn còn nếu muốn ! 

          Chiều hôm qua tôi nhận được lời chúc Tết từ Gò Công của Đông, sau khi chúc xong Đông hỏi Tết hai cô cháu có đi đâu chơi chưa, vẫn còn mỏi mệt do dư âm của những ngày chuẩn bị đón Xuân, tôi nói khéo : "Chị và Ti chỉ đi chùa lòng vòng trong thành phố, qua nhà mấy đứa em và cũng chưa biết đi đâu vì hãy còn mệt quá " thấy vậy Đông ngại không rủ về Gò Công nữa 
           Chỉ vỏn vẹn 2 ngày nữa là Ti đi làm, không đi chơi xa cũng tiếc cho công sơn cửa, dọn dẹp tất bật chuẩn bị Tết, tôi nói: 
           -Hay là ngày mùng 4 đi Gò Công thăm Thầy Kinh ở chùa Thái Bình xong rồi ghé nhà bác Đông (Thầy Kinh trụ trì chùa là anh ruột của Đông), hôm qua bác Đông gọi điện chúc và có ý muốn mời mình xuống chơi đó ! 
           Ti mừng rỡ hưởng ứng liền, tôi vội sửa soạn chút quà và tập vỡ cho hai cô con gái nhỏ của Đông để sáng sớm lên đường, tranh thủ thời gian ghé biển Tân Thành hóng gió !! 
          Gọi điện thoại báo cho Đông hay hai cô cháu sẽ xuống chơi và dặn dò đừng lo lắng chuẩn bị tiếp đón gì hết, qua điện thoại nghe giọng Đông vui hẳn lên.... 
***  
           Hơn 5g sáng hai cô cháu khởi hành ẳm theo Lucky, con chó nhỏ vì hai con gái Đông rất yêu thích, những lần đi không mang Lucky theo tụi nhỏ cứ hỏi và dặn dò khi nào có về nhớ mang theo Lucky 
            Đến Gò Công hơn 7g30 sáng, ghé tiệm mì gần chợ ăn sáng rồi Ti mới chở đến nhà Đông, con đường dẫn đến nhà Đông hai bên vẫn còn rộn ràng không khí Tết... Những cây mai hoa vàng còn nở đầy, chen với sắc rực rỡ đủ màu của hoa giấy, màu đỏ thắm của hoa mồng gà làm vơi bớt phần nào làn gió se lạnh của buổi sáng sớm mùa Xuân
 Nghe tiếng gọi, cả nhà chạy ra đón, có cả Nga và con gái về chơi, Nga là em gái út của gia đình ở Biên Hoà, vì có dặn Đông không nói trước cho cả nhà biết  bất ngờ ai cũng vui...Sau khi thăm hỏi nhau rối rít, hai cô cháu tạm biệt đi ra biển, cô vợ Đông và Nga dặn nhất định phải quay về ăn cơm trưa

       Trong những ngày này biển Tân Thành thật
đông vui, hai cô cháu vào quán uống nước dừa và nhìn ra biển, hôm nay biển cạn du khách tha hồ lội bùn cào tìm nghêu và ốc, đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến nước biển rút ra xa cho nên vừa trên bờ, vừa trên biển đâu đâu cũng có người ...Gió mát thổi từ biển vào mang theo mùi của biển miền tây, không có vị mặn của muối như biển miền đông nhưng vị của phù sa, của mùi bùn thân thuộc !! Gần 12g trưa Ti hối quay về nhà Đông vì sợ cả nhà trông
Vừa đến nhà Lucky chạy vội ra sau bếp, mon men đến chuồng gà, có lẻ nhìn lạ mắt nó cứ đưa mặt sát vào chuồng mà nhìn làm các con gà hoảng sợ "cục tác" om sòm. Bữa cơm được dọn dưới đất gần sân sau có ruộng, gió mát thổi liên tục mang theo hương mạ non thật dễ chịu vô cùng 
  Bữa ăn trưa ở nhà Đông duy nhất món lẩu cá diêu hồng và nuôi xào bò cho trẻ em thế mà vui và rôm rả, rau gồm có những cọng súng mập tròn, những đọt rau muống non hái vội trong ao nhà và vị ngọt dòn của đậu bắp tươi xanh mới hái sau vườn... Chỉ có bấy nhiêu thôi mà ngon miệng, hương vị dường như xa lạ với rau thành phố...

            Vợ chồng Đông giữ lại nghỉ trưa chiều mát hãy về, thế nhưng Ti vẫn còn ham mê "khám phá", nó rủ về sớm để đi vòng tìm ngõ tắt qua Mỹ Tho chuẩn bị cho ngày Thanh Minh về Sóc Trăng tảo mộ , vợ Đông cố giữ lại không được nên vội vã soạn quà cho hai cô cháu
            Món quà quê là một keo dưa cải chua có kiệu và hoa cà rốt, vợ Đông cẩn thận gói từng quả trứng của gà nhà, những quả trứng gà ta không to lắm nhưng khi ôm bọc trứng gà cho Ti bỏ vào cốp xe cho an toàn, tự nhiên tôi cảm thấy thân thương và ấm lòng, chợt nhớ lại thuở bé, mỗi lần gà cục tác khi đẻ trứng xong là tôi vội chạy đến bên chuồng chờ cho trứng cứng cáp nhè nhẹ thò tay lấy trứng, với đôi bàn tay bé nhỏ sợ trứng rơi tôi nâng niu và ấp chúng trong đôi tay, cảm giác hơi nóng của quả trứng làm tôi vui mừng nghĩ rồi đây chị em tôi sẽ có đàn gà con chạy khắp sân ...
Vợ Đông nói kỳ nầy sẽ không cho gà ấp trứng nữa mà để dành trứng cho con ăn... 
 ***
             Mùa Xuân vẫn còn trải dài trên con đường từ Gò Công về thành phố, trước sân nhà nào cũng có ít nhất một cây mai vàng đang khoe sắc, ngồi sau lưng Ti tôi cứ miên man nghĩ về món quà quê, về hủ dưa cải vợ Đông kể mót lại những cây nhỏ làm dưa sau khi tỉa những cây cải lớn, về những quả trứng dành dụm cho con, nãi chuối xiêm mới cắt còn tươm mũ, những vắt me chín màu vàng nâu không hạt cặm cụi làm khi con còn say ngủ.... 
            Ti quay lại hỏi ;
            -Cô hai nghĩ gì mà con hỏi không nghe 
            -Nghĩ về những món quà quê, thật vui và thân thiết gợi nhớ lại một thuở bé thơ có mẹ có cha,..
          Hai cô cháu không hẹn mà cùng nói Tết năm sau sẽ về lại Gò Công, ăn món bánh giá mà năm nay chưa được thưởng thức, ngồi trong quán uống nước dừa nhìn mọi người vui chơi..., ngắm hàng đống nón rơm đủ màu sắc chồng chất trên bờ biển được bán thật nhanh cho du khách dùng che nắng, và nhất là nghe tiếng cười reo vui, mừng rỡ của ba cháu bé đón chào...
             Ôi! chỉ có món quà quê đơn sơ như vậy mà làm cho mùa Xuân thêm thi vị và ấm áp hơn biết bao nhiêu ?!
            Gò Công ơi, hẹn sẽ trở lại vào mùa Xuân năm sau nhé....!
NM Phan thị Ngọc Diệp